Thứ Sáu, 8 tháng 7, 2016

Tuổi thơ tôi 🇻🇳

8/7/2016
 Sorry các bạn, lâu rồi mình chưa ra bài blog nào. ( từ trước tới giờ mình cũng phải xin lỗi hơn 3 lần (-.-;). 
Mấy ngày qua mình đã phải lo chuẩn bị soạn hành lí, chén, dĩa, tô, bát, blad blad để đi định cư, cộng thêm những bữa tối đi chơi cùng mấy đứa bạn nên mình quên đi việc viết blog hàng tuần. Đây là nhật ký nên mình xin phép được xưng hô bằng tôi.
 .
 .
 Tôi năm nay 17 tuổi, tôi được sinh ra và lớn lên ở ViệtNam. Tôi sống trong một gia đình khá giả, mẹ tôi làm bác sĩ, còn ba tôi thì đi buôn bán. Nhà tôi hồi trước có 6 người, nhưng thời gian cũng trôi qua, từ 6 người xuống còn 5 người rồi còn 4 người, cho tới giờ thì chỉ còn ba mẹ tôi, vì tôi sẽ chẳng còn ở đây nữa. Từ lúc nhỏ, tôi là một thằng nhóc rất hay bị bệnh, hiếu động và khờ khạo. Tuổi thơ của tôi ở Việt Nam là vào những buổi trưa ngồi chơi điện tử, xem những bộ phim hoạt hình bằng đầu băng đĩa, cổ lỗ sĩ. Hồi đó tôi rất thích xem pokemon, đoremon và tom end jerry, cứ xem hết thì xem đi xem lại nhiều lần, xem mãi mà không biết chán, có khi xem nát cái đĩa thì mới thôi, không những thế, thỉnh thoảng tôi còn sang nhà hàng xóm xem chùa mấy bộ phim, vì hồi trước khi chưa có mạng internet và truyền hình cáp như bây giờ, mỗi lần mà thấy phim hoạt hình cứ như lụm được vàng (^.^). Còn về trò chơi điện tử, vào những buổi trưa hè, do bị bắt phải ở nhà, nên tôi thường lén ba mẹ lôi máy băng điện tử ra chơi ( chắc chỉ có thế hệ 8x, 9x đời đầu mới biết cái máy này ). Những trò mà tôi yêu thích là ninja rùa, natra cứu mẹ, contra, rockman, và goal 3. Nhớ hồi xưa, mỗi lần anh trai đi học về, là tôi đều bắt anh chơi cùng, đôi lúc chơi không ăn ý với nhau thì nảy sinh ra đánh lộn, lần nào ảnh cũng đánh tôi te tua, vì sức mạnh của tôi vs anh lúc đó chênh lệch nhau khá lớn, anh tôi học cấp 3, còn tôi mới học lớp lá ( trẻ trâu vl ). Sau này lớn thêm chút, tôi bắt đầu để ý đến những tựa game thịnh hành vào thời đó như, boom online, audition, đột kích.... Tiếc là giờ tôi đã bỏ chơi game online !

 Tuổi thơ tôi còn là những buổi chiều chơi bắn bi, xếp gạch của nhà bà hàng xóm, ghé qua nhà ông hàng xóm sủa gâu gâu chọc chó, trò chơi chọc chó kết thúc khi nguyên đám chúng tôi bị ông chủ nhà ra mắng. Rồi vào buổi tối, tôi cùng với mấy đứa anh em họ chơi đuổi bắt, cá sấu lên bờ, bịt mắt bê đê bắt dê, trong lúc chơi thì thỉnh thoảng có xảy ra tai nạn. Nhưng trong các trò trẻ trâu mà tôi từng chơi, thì trò vui nhất là trò đốt rác, vào khoảng 9h tối, khi học kèm xong, tôi vs thằng em họ chạy ra xa nhà, lén đi vô trụ atm để lấy giấy rác, còn hộp diêm thì tôi chôm ở tiệm billiard, trộm được một cái hộp diêm mà tôi cứ tưởng mình là thằng siêu trộm đẳng cấp (^~^) . Dù đôi lúc bị bỏng nhưng tôi vẫn rất thích, vì nó tạo ra sự ấm áp và ánh lửa vàng cứ phát sáng khiến cho tôi nhìn mãi không biết chán. À, hồi tiểu học, tôi có học kèm ông thầy tại nhà với mấy thằng anh họ, đó là kỉ niệm buồn vui tôi không thể nào quên. Trong khoảng thời gian tôi học, chúng tôi bị ổng đánh đít rất nhiều, mỗi lần tới giờ học, ổng đều kêu bọn tôi lấy tập cho ổng kiểm tra điểm trên trường, cứ 7 điểm trở xuống thì xác định nằm úp trên giường, tuột quần xuống nằm im cho ổng quất. Có lần thằng anh họ tôi tuột quần mạnh quá, bị lộ hết hàng, tôi nhìn ảnh mà cười, ổng thấy vậy bắt tôi lên quất chung cho vui (@_@). Dù bị đánh nhiều đến thế, nhưng bọn tôi vẫn rất thương thầy, thầy thường hay tổ chức những bữa liên hoan, làm ảo thuật cho bọn tôi xem, kể chuyện cho chúng tôi mỗi khi học bài xong và ấn tượng nhất là tư vấn tâm lý hay cho chúng tôi một vài lời khuyên hay. Tôi rất biết ơn thầy, thầy Đức ^^

  Ngày tháng trôi qua cho đến khi tôi lên cấp 2, lúc đó tôi bắt đầu bước sang cuộc sống mới, tôi không còn ngủ chung với mẹ như hồi trước, tôi chuyển hết đồ đạc lên căn phòng mà anh trai của tôi đã từng ở. Căn phòng đã cùng tôi lớn lên và giúp tôi thêm trưởng thành, căn phòng là nơi mà tôi có thể lén mẹ xem phim vào những đêm khuya, ăn vặt, ăn mỳ tuỳ thích, mà không sợ bị cấm. Tôi còn nhớ hồi năm lớp 9, khi đang ngủ thì đột nhiên thấy bóng trắng mờ mờ của người phụ nữ mặc áo dài, không thấy mặt, thấy vậy, tôi vô cùng sợ hãi và chỉ muốn nhắm mắt ngủ cho qua ngày. Sang tối hôm sau, tôi vẫn tiếp tục thấy người phụ nữ đó, rồi qua ngày thứ 3, thứ 4, cho đến ngày thứ 5, tôi chịu không nổi nữa và quyết định kể cho thầy ngoại quốc tôi nghe, thầy khuyên tôi nên chụp một tấm hình lại, nhưng tôi nghĩ điều đó là không nên, vì vậy tôi đã hỏi thầy dạy toán của tôi. Thầy là một người tin vào ma quỷ nên khi nói ra, thầy cũng chẳng nghĩ tôi bị điên, thầy chỉ khuyên tôi là kiểm tra xem, đó có phải là ánh sáng của đèn hay không, tôi nói với thầy, trước đó tôi đã thử lấy tay che, nhưng lại không thấy bóng của mình. Thầy ngẫm một hồi rồi khuyên tôi hãy đọc kinh cầu nguyện cho con ma đó đi, tôi nghe lời thầy và quả thật là lời khuyên của thầy hiệu nghiệm, bóng người phụ nữ đã biến mất. Tôi không biết là tôi tượng tượng ra hay tận mắt thấy, nhưng nếu có gặp phải hồn ma, đừng hoảng sợ mà hãy cầu nguyện cho họ, bởi vì họ chưa được siêu thoát và cần chúng ta cứu rỗi ở dưới địa ngục!

 Đây chỉ là những kỉ niệm không thể nào quên của tôi, mặc dù còn nhiều kỉ niệm khác nhưng tôi không muốn nhắc tới. Khi tôi lớn lên thì có rất nhiều kỉ niệm, vì quá nhiều nên tôi cũng không thể nào kể hết. Tôi chỉ muốn nói rằng, " tạm biệt Việt Nam " và " hello Sanfrancisco " 
 "Cuộc sống mới, cơ hội mới" :)